Giang Điền khẽ cười một tiếng, cất giọng hỏi: "Con có muốn lợi hại như nhị thúc không?"
"Muốn ạ! Đương nhiên là muốn rồi!" Từ dạo nhị thúc săn được Lang Vương mang về, nhị thúc đã trở thành người lợi hại nhất trong lòng cậu bé.
"Vậy cha sẽ dạy con bản lĩnh, giúp con trở nên lợi hại giống như nhị thúc."
"Thật sao ạ?" Giang Năng Văn lập tức kích động hẳn lên.
Nhưng ngẫm lại, cậu bé chợt nhận ra vấn đề: "Vậy chẳng phải nhị thúc nên là người dạy con sao?"
Tuy dụ thú hương cha làm cũng dụ được hươu sao, thịt hươu ăn cũng rất ngon.
Nhưng trong lòng cậu bé, cha vẫn kém xa nhị thúc.
Sắc mặt Giang Điền tối sầm lại: "Nhị thúc con bận rộn như vậy, làm gì có thời gian dạy con? Theo cha vào trong."
Nói xong, gã xách cổ con trai vào nhà, lại gọi: "Hiểu Vân, con cũng qua đây."
Giang Hiểu Vân nghi hoặc nhìn sang Trần Xảo Thúy, thấy nàng gật đầu, cô bé mới đứng dậy bước tới.
Dạo gần đây, Giang Điền đã sớm bàn với Trần Xảo Thúy chuyện dạy quyền pháp cho bọn trẻ.
Ban đầu, Trần Xảo Thúy không muốn con gái luyện quyền.
Trong thâm tâm nàng, con gái con đứa vẫn nên lấy kim chỉ, nữ công gia chánh làm trọng.
Nhưng Giang Điền đã lấy lý do thế đạo ngày càng loạn lạc, cần rèn luyện để cường thân kiện thể mà thuyết phục được thê tử.
Bị gọi đến trước mặt, vẻ mặt Giang Hiểu Vân vẫn đầy nét nghi hoặc.
Còn Giang Năng Văn thì bên trái gãi gãi, bên phải sờ sờ, đứng ngả ngớn vẹo vọ, mắt vẫn liếc ra ngoài cửa sổ, tơ tưởng chuyện ra ngoài chơi.
Giang Điền quan sát hai đứa trẻ từ trên xuống dưới.
Mùa đông này gạo trắng bột mì ăn no căng bụng, lại thêm đủ loại thịt thà, hai đứa trẻ rốt cuộc cũng không còn gầy gò ốm yếu như trước nữa.
Ra Giêng, Giang Năng Văn lên bảy, còn Giang Hiểu Vân mười ba tuổi.
Hôm qua gã đã bàn bạc với phụ thân và nhị đệ, cũng đã đến lúc truyền thụ quyền pháp cho bọn trẻ.
"Đứng thẳng lên!" Đã quyết định xong, Giang Điền bỗng trở nên nghiêm khắc.
Giang Hiểu Vân vội đứng thẳng người, Giang Năng Văn cũng thu hồi ánh mắt khỏi cửa sổ, ngẩng đầu nhìn cha, nhưng hai tay vẫn chắp sau lưng, vặn vẹo qua lại, vẻ mặt đầy tủi thân.
Cậu bé vẫn không hiểu vì sao cha không cho mình ra ngoài.
Cậu bé có thèm tin cha có thể giúp mình trở nên lợi hại như nhị thúc đâu!
Thấy Giang Năng Văn vẫn giữ bộ dạng lơ đãng, Giang Điền rút từ sau lưng ra một thanh tre nhỏ đã chuẩn bị sẵn.
Giang Năng Văn lập tức căng cứng, đứng thẳng tắp người lên.
Mùi vị của thanh tre này, cậu bé đã nếm thử từ lâu rồi.
"Xòe tay ra."
Giang Điền vung thanh tre quất hai cái vào không trung, phát ra tiếng kêu vun vút.
"Cha, con đứng thẳng rồi mà!" Giang Năng Văn cố gắng khơi gợi tình phụ tử.
"Đưa tay ra!"
Giang Năng Văn đành phải rụt rè xòe bàn tay nhỏ bé ra.
"Chát! Chát! Chát!" Ba roi quất xuống, lòng bàn tay Giang Năng Văn lập tức hằn lên ba vết đỏ ửng.
Cái miệng nhỏ méo xệch, nước mắt chực trào ra.
Trần Xảo Thúy xót con bị đánh, định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, quay mặt đi chỗ khác.
Nàng biết chuyện này rất quan trọng, chỉ đành giao toàn quyền cho Giang Điền xử lý.
Ăn ba roi, Giang Năng Văn mới chịu ngoan ngoãn đứng im.
Đợi hai đứa trẻ đứng ngay ngắn, Giang Điền mới cất lời:
"Đánh con ba roi là để cho con nhớ đời."
"Nhớ kỹ cho cha, chuyện hôm nay nói với các con, nửa chữ cũng không được để lọt ra ngoài!"
"Nếu truyền ra ngoài, gia gia, cha, nhị thúc, cả mẫu thân của các con đều có thể mất mạng!"
Quyền pháp dùng để lập gia lập nghiệp thế này tất nhiên sẽ khiến kẻ khác dòm ngó.
Nhà Trần Phong Điền bám rễ mấy đời ở Tam Sơn thôn, làm lý chính, làm địa chủ, cũng chẳng thấy có ai tập võ.
Nếu Trần Ngọc Khôn biết Giang gia có một bộ ngoại gia quyền pháp rèn luyện thể chất, gã tuyệt đối sẽ không nhịn được mà ra tay cướp đoạt.
Cho nên, trước khi Giang gia thực sự dựng vững môn hộ, dĩ nhiên giấu càng kỹ càng tốt!
Giang Hiểu Vân và Giang Năng Văn đều bị những lời của Giang Điền dọa cho hoảng sợ.
Gia gia sẽ chết, cha sẽ chết, nhị thúc sẽ chết, mẫu thân cũng sẽ chết... Chuyện này còn đáng sợ hơn ăn roi tre nhiều.
Giang Hiểu Vân rụt rè hỏi: "Vậy con không nghe nữa có được không ạ?"
"Không được." Ánh mắt Giang Điền quét qua một lượt.
"Đương nhiên, đây cũng chỉ là tạm thời, đợi đến ngày các con luyện thành tài rồi thì không cần phải che che giấu giấu nữa."
Giang Điền không nói rõ thế nào là luyện thành tài, gã cũng chưa định nói chuyện quyền pháp với hai chị em.
"Hôm nay, các con cứ theo cha tập trạm trang là được."
Hai chị em tuy bị Giang Điền dọa sợ, nhưng vẫn bắt đầu bắt chước từng chút một, Giang Điền cũng ở bên cạnh uốn nắn từng động tác.
Thế nhưng cái khổ của việc trạm trang không phải ai cũng chịu đựng được. Giang Trần ở bên ngoài, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết của hai đứa trẻ.



